Kết quả tìm kiếm cho "Ký ức Tết xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 209
Ở tuổi 74, cựu chiến binh Lê Minh Thu, ngụ xã An Biên vẫn nhớ như in những trận đánh đã từng tham gia. Những vết thương chiến tranh khiến đôi chân không còn vững, nhưng ký ức về đồng đội, về những năm tháng chiến đấu vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Theo thời gian, dù không còn thời hoàng kim nhưng nghề truyền thống tranh kiếng ở xã Long Điền được lưu giữ, kế thừa và phát triển, thể hiện những nét hội họa độc đáo của vùng sông nước Nam Bộ…
Từ những ký ức rời rạc của nhân chứng đến các lớp dữ liệu lịch sử được chồng ghép, TP.HCM mất hơn 3 thập kỷ mới xác định được vị trí đủ cơ sở để khai quật.
Tháp 4 vị sư liệt sĩ tại xã Châu Thành được xem là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của đồng bào Khmer An Giang. Nơi đây không chỉ lưu giữ ký ức về cuộc đấu tranh hào hùng năm 1974 mà còn trở thành địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Bên dòng sông Tiền êm ả chảy qua vùng đất cù lao An Giang, một số nông dân cao tuổi vẫn lẳng lặng bám đất giữ vườn trầu. Với họ, đây vừa là kế mưu sinh, vừa để giữ lại nghĩa tình thắm đượm mà tiền nhân để lại.
Những ngày tháng tư lịch sử, khi đất nước rợp cờ hoa kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), ở vùng đất An Minh (tỉnh An Giang), những ký ức chiến tranh lại lặng lẽ trở về. Trong dòng hồi tưởng ấy, câu chuyện về một gia đình có 13 anh em, trong đó 5 người tham gia cách mạng như một khúc tráng ca được kể lại bằng chính cuộc đời của những người đã đi qua lửa đạn.
Về xã Thổ Tang vào những ngày tháng Ba âm lịch, không khí vốn đã nhộn nhịp của một “đô thị buôn bán” sầm uất bậc nhất miền Bắc càng thêm tất bật. Trong làn gió nhẹ của tiết Thanh minh, hương mật mía thơm nồng lan tỏa khắp các ngõ nhỏ, báo hiệu mùa bánh Dùng mật mía đã về. Đây không chỉ là một món ăn mà là thức quà gói trọn tấm lòng thảo thơm dâng lên tổ tiên của người dân vùng đất cổ.
Dưới ánh đèn sân khấu lô tô, tiếng nhạc rộn ràng, nhiều phận người mưu sinh bằng câu hát. Đằng sau những đêm diễn là câu chuyện đời ít khi được nói thành lời.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.